NHẬT
KÝ NGƯỜI MẸ
Con gái yêu thương của mẹ, giờ này ôm
con trong tay mẹ mới biết là mẹ được sống,... vậy là đã hơn 3 tháng kể từ ngày
định mệnh kinh hoàng ấy, hôm nay mẹ mới dám nhớ lại những gì kinh khủng đã xảy
ra. Đấy là ngày mẹ sinh con, cũng là ngày mẹ suýt chút nữa đã ko bước qua cánh
cửa tử thần...
Con có biết không, mẹ đã từng khóc rất nhiều khi sợ rằng mẹ chưa được ôm con mà mẹ đã phải xa con mãi mãi. Mẹ đã khóc cạn nước mắt khi sợ, 1 bầu sữa cho con mẹ còn chưa thể, sao mẹ có thể xa con,.. giờ này, chỉ nghĩ lại thôi sao khoé mắt mẹ lại cay đến thế, mẹ sợ, mẹ thật sự đã rất sợ...
NHẬT KÝ, NGÀY 25 THÁNG 9 NĂM 2018
Chỉ chưa đầy 24h, 1 lần câp cứu, 2 lần
phẫu thuật...
Ngày 25 tháng 09, có lẽ là ngày mà cả cuộc đời này mẹ sẽ chẳng
thể quên. Thậm chí, đến giờ phút này, mỗi khi mẹ nghĩ lại là nước mắt lại trào
ra, 1 cảm giác kinh khủng nhất cuộc đời này con ạ. Từ ngày bố mẹ biết có sự
xuất hiện của con, bố mẹ đã thấp thỏm mong con từng ngày. Quá ngày dự sinh 3
ngày, mẹ đi khám ko có dấu hiệu chuyển dạ, bố mẹ quyết định mổ lấy con ra... 7h
tối, mẹ bước vào phòng mổ, mẹ ko thấy sợ vì bố con và bà đã ôm mẹ rất chặt
trước khi mẹ lên bàn mổ. Mẹ chỉ rất hồi hộp vì cuối cùng giây phút mẹ mong đợi
nhất cũng đến. Mẹ đc gây tê, sau đó là mổ. Giây phút bác sỹ kéo con ra từ trong
bụng mẹ, mẹ như vỡ oà. Bác sỹ bảo, con gái 3,2kg. Và rồi con khóc, mẹ khóc. Mẹ
cứ khóc không ngừng được. Con gái, vậy là mẹ được gặp con sau bao tháng ngày mong
mỏi. Rồi y tá mang con đến cho mẹ ngắm con trước khi mang con ra cho con gặp
bố. Ôi, 1 khuôn mặt giống mẹ đến kì lạ, con nhỏ xíu, khuôn mặt tròn, chiếc môi
nhỏ nhắn cùng chiếc mũi cao thanh tú. Mẹ hạnh phúc biết bao. Rồi ngừoi ta ôm
con đi, mẹ vẫn khóc, thật sự ko thể ngừng lại. Các bác sỹ còn trêu mẹ bảo
"chỉ thấy ngừoi ta đau, người ta buồn mới khóc, chưa thấy mẹ nào gặp con
hạnh phúc quá lại khóc thế này". Rồi ca mổ kết thúc, mẹ được đưa về phòng
hồi tỉnh sau sinh. Tất nhiên là theo quy trình, mẹ phải theo dõi và sáng hôm
sau mới có thể về phòng gặp con. Nhưng mọi chuyện lại ko như thế. Nằm chờ đợi
đếm từng phút một trôi qua, mẹ chưa khi nào lại thấy tgian trôi qua lâu như
vậy. Mỗi phút trôi qua dài như cả 1 năm. Mẹ ko ngủ được vì mong con. Rồi cơn đau
kéo đến, càng lúc càng dữ dội. Mẹ đau đến nỗi ko nói được thành lời, chỉ quằn
quại rồi khóc. Mẹ ko đau vết mổ, mà lại đau sâu trong bụng. Mỗi lúc 1 đau kinh
khủng hơn. 11h mẹ đau ko thể chịu thêm nữa, mẹ được tiêm 1 mũi moocphin. Con
đau chỉ đc khoảng nửa tiếng lại dồn dập, kinh khủng, chưa bao h trong đời mẹ
lại nghĩ có nỗi đau đến thế. Mẹ kêu đau, mẹ liên tục kêu đau. Bác sỹ kiểm tra
cho mẹ, họ liên tục ấn tay vào bụng mẹ, ấn thật mạnh vào vết thương dài vừa mổ.
Mẹ đau đến thấu trời. Máu phun ra rất nhiều, huyết áp ngày càng giảm. Mẹ bị
băng huyết. Các bác sỹ thực hiện các tiểu xảo để giúp mẹ ổn định. Nhưng càng
lúc máu càng phun ra nhiều, mẹ đau đến ko kêu được nữa. Mẹ lại được đặt thuốc
giảm đau. Liên tục dùng thuốc giảm đau con ạ. Nhưng thuốc giảm đau dường như ko
có tác dụng với mẹ, mẹ đau vật vã trên giường, máu lại liên tục chảy, huyết áp
xuống 40. Bác sỹ thọc tay mạnh hết sức xuống vết mổ của mẹ, bụng mẹ đau quằn
quại, ko 1 thứ gì có thể diễn tả được. Mẹ hoảng sợ, liên tục đẩy tay bác sỹ ra.
Rồi mẹ kiệt sức, người dần lịm đi. Bác sỹ quát lớn bảo "có muốn cắt tử
cung ko", " bỏ tay ra nếu ko muốn chết",... mẹ nghe mà chết lặng
người. Mẹ khóc, đau đớn bất lực, mẹ yếu quá dần lịm đi. Rồi rất nhiều bác sỹ
đến, mẹ được cấp cứu ngay trong đêm. Máy siêu âm được kéo lên tận phòng, rất
nhiều bác sỹ vây quanh mẹ. Đến khi mẹ yếu quá sắp lịm hẳn đi thì nghe thấy
tiếng nói bên tai "huyết áp giảm nhanh quá", "có cần gọi ng nhà
xuống ko anh"... gọi người nhà? Mẹ sẽ chết sao?sao lại gọi người nhà, rồi
mẹ khóc, nước mắt giàn dụa. Con gái của mẹ, mẹ còn chưa kịp nhìn kĩ mặt con, mẹ
còn chưa đc ôm con, mẹ còn chưa đc cho con bú,... mẹ lịm đi. Sáng hôm sau tỉnh
dậy, huyết áp mẹ đã tăng, dù còn rất yếu. Mẹ vui mừng vì nghĩ sắp dc gặp con
yêu. Mẹ vui mừng nghĩ mình đã thoát. 7h, các sản phụ đều được ng nhà đưa lên
phòng, mẹ mong mỏi. Nhưng rồi ko, mẹ ko được về phòng, các bác sỹ lại đến, vây
xung quanh mẹ, từng người khám, rồi hội chẩn. Siêu âm, dịch trong bụng. Ko ai
nói gì, tất cả các bác sỹ sang phòng hội chẩn lại. Rồi bố con được gọi xuống,
mẹ phải mổ lần 2. Mẹ chẳng biết gì, đến khi y tá kéo giường đi. "Phòng
phẫu thuật", mẹ chưa kịp hiểu ra điều gì thì đèn bật lên, sáng trắng, các
bác sỹ trấn an mẹ. Rồi mẹ được gây mê, mẹ ngủ thiếp đi, ko biết điều gì cả, chỉ
biết là mẹ phải thở bình ô xi, và có rất nhiều bác sỹ vây quanh mẹ. Mọi người
đã giấu vì sợ bà ngoại con sốc, không chịu nổi, chỉ bố con và cậu ở ngoài ôm
nhau khóc. Mẹ tỉnh lại sau ca phẫu thuật hơn 3,5 tiếng. Mẹ mê man nhớ lại, rồi
mẹ hoảng sợ, ôm chặt áo 1 bác sỹ, hỏi "em ko sao phải ko anh", lúc đó
mẹ mê man nên vẫn tưởng bác sỹ ấy là bố con,...
Mẹ được kéo về phòng, từ xa mẹ thấy bóng những bóng dáng quen thuộc quá, toàn nhà mình thôi con ạ. Mẹ mệt quá ngủ thiếp đi, vài tiếng sau tỉnh dậy thấy bố con đang bên mẹ. 2 mắt bố con đỏ ngàu, lúc bên mẹ, bố ko khóc, nhưng mẹ hiểu bố đã lo lắng và sợ hãi thế nào. Bố cầm tay mẹ, chỉ thế thôi cũng khiến mẹ thấy an lòng. Mẹ hoảng sợ nhớ lại "họ doạ cắt tử cung em, may quá ko sao nữa rồi" mẹ khóc nấc nở, bố con cũng khóc, bố cầm tay mẹ thật chặt "anh chỉ cần 1 đứa thôi, anh chỉ cần em và con thôi". Con biết ko? Con chính là kết quả của tình yêu của 2 bố mẹ, bố mẹ giống nhau vì cùng muốn có nhiều con. Nhưng giây phút ấy, bố nói thế khiến mẹ biết mẹ quan trọng nhường nào. Rồi mẹ quá mệt mà ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy thì biết mẹ thiếu máu rất nhiều, nhóm máu B, nhưng bệnh viện không còn máu, ở Thái Bình cũng không còn máu mới. Vậy là tất cả người nhà, tất cả các bác sỹ trong bênh viện được huy động đi thử máu. Do sức khỏe mẹ rất yếu và mât máu nhiều nên mọi người đều rất vội vàng, và may mắn là đã có máu cho mẹ. Mẹ đc truyền rất nhiều máu, huyết tương....
Ngày qua ngày, mẹ chỉ nằm 1 chỗ, truyền
máu, truyền dịch, thuốc khánh sinh, lấy máu, nước tiểu đi xét nghiệm. Vài tiếng
lại có người đến siêu âm cho mẹ, cứ khoảng 15 phút lại có bác sỹ đến kiểm tra
sức khỏe của mẹ. Nào là ấn bụng, kiểm tra niêm mạc mắt, kiểm tra móng tay, móng
chân xem có hồng lên được chút nào không? Mẹ bị mất máu quá nhiều, sau khi
truyền rất nhiều máu, nhưng kiểm tra hồng cầu mẹ vẫn thấp, vậy là họ lại gọi
máu đến, và lại tiếp tục truyền máu, truyền dịch. 3 ngày trong phòng chăm sóc
đặc biệt sau sinh, mẹ mới hiểu trên đời này điều gì là quan trong nhất, từng
giây từng phút mẹ chỉ mong đươc gặp con, gặp bà ngoại và bố của con. Mẹ sợ
chết, thật sự mẹ đã rất sợ. Mẹ là thành phần được chăm sóc đặc biệt, đặc biệt
đến nỗi không 1 bác sỹ, y tá nào không nhớ tên mẹ. Rồi cuối cùng mẹ cũng khỏe
dần lên, sau cả trăm chai dịch truyền, cả trăm liều kháng sinh, mẹ được cho về
phòng riêng với con và bà, bố. Mẹ sốt ruột, hễ cứ ai hỏi mẹ thế nào mẹ lại nói
thật dõng dạc "Em khỏe lắm rồi, em muốn về phòng, anh cho em về phòng em
được không?", các bác sỹ chỉ cười rồi bảo "khi nào khỏe thật mới về
đc, vì em phải cần theo dõi, và bác sỹ ở bên 24/24 để tránh có biến chứng gì
xảy ra", mẹ lại thở dài, mong mỏi...
Rồi ngày thứ 4, mẹ được chuyển về phòng với con, bác sỹ bảo tầm 5h chiều cho mẹ về, mẹ vui sướng gọi bố con xuống từ 3h, thấp thỏm đợi chờ. Nhưng rồi các bác sỹ làm từ 4h đến hơn 7h mới xong sổ của mẹ, vì quá nhiều thuốc, dịch, các bác sỹ phải kê thật chi tiết và chính xác. mẹ nhớ có 2 bác sỹ cẩn thận ngồi ở bàn gần mẹ kê chi tiết tưngf ngày có bao nhiêu liều: moocphin bao nhiêu, bao nhiêu chai dịch abc, xyz, bao nhiêu ống tiêm, bao nhiêu khánh sinh A, kháng sinh B, C, D... cô y tá nhìn mẹ cười bảo " chị Hoa ơi Bệnh án của chị dài quá, em phải tra xong mới về phòng đc, chị đừng sốt ruột nhé, hi" chị ấy đẹp, nụ cười hiền lành trấn an mẹ. Rồi bác sỹ trưởng khoa trêu mẹ bảo " Bệnh án của em được 1 cân rồi đấy" mẹ ngơ ngác mãi mới hiểu. hi, vậy là đc lên phòng gặp con yêu...
Ngày ngày mẹ đều đặn phải truyền dịch, truyền kháng sinh , tiêm ven, tiêm bắp. Cứ 10-15 phút các bác sỹ lại sang phòng hỏi thăm sức khỏe của 2 mẹ con. Mẹ và bố nằm 1 giường, bà ôm con 1 giường. Mỗi ngày mẹ chưa thể đi lại, bà đều bế con sang nằm cạnh mẹ, chỉ vài phút thôi nhưng mẹ thấy hạnh phúc quá. Cô gái nhỏ của mẹ, mẹ yêu con. Rồi mẹ tức sữa, sữa chảy ướt áo, con dậy đói đòi ti, bố con chưa kịp pha sữa,con khóc thật to, con đói. Mẹ nhìn con rồi mẹ khóc thật nhiều, là mẹ không tốt, sữa mẹ chảy ướt áo mà không thể cho con ăn. Nhưng sao mẹ có thể cho con ăn, khi người mẹ lúc nào cũng chỉ là thuốc từ sáng đến tối, toàn thuốc rất nặng nữa... Rồi mẹ tự an ủi, sữa mẹ nhiều sau này con ăn mãi mà, giờ chỉ là tạm thời để con ăn sữa ngoài thôi con nhé. Và con như biết mẹ đã vất vả, con ngoan lắm. Mỗi sáng mẹ ngắm con, một cô gái giống mẹ từng chút, từng chút một. Mẹ cảm thấy hạnh phúc vô bờ,...
Rồi ngày thứ 4, mẹ được chuyển về phòng với con, bác sỹ bảo tầm 5h chiều cho mẹ về, mẹ vui sướng gọi bố con xuống từ 3h, thấp thỏm đợi chờ. Nhưng rồi các bác sỹ làm từ 4h đến hơn 7h mới xong sổ của mẹ, vì quá nhiều thuốc, dịch, các bác sỹ phải kê thật chi tiết và chính xác. mẹ nhớ có 2 bác sỹ cẩn thận ngồi ở bàn gần mẹ kê chi tiết tưngf ngày có bao nhiêu liều: moocphin bao nhiêu, bao nhiêu chai dịch abc, xyz, bao nhiêu ống tiêm, bao nhiêu khánh sinh A, kháng sinh B, C, D... cô y tá nhìn mẹ cười bảo " chị Hoa ơi Bệnh án của chị dài quá, em phải tra xong mới về phòng đc, chị đừng sốt ruột nhé, hi" chị ấy đẹp, nụ cười hiền lành trấn an mẹ. Rồi bác sỹ trưởng khoa trêu mẹ bảo " Bệnh án của em được 1 cân rồi đấy" mẹ ngơ ngác mãi mới hiểu. hi, vậy là đc lên phòng gặp con yêu...
Ngày ngày mẹ đều đặn phải truyền dịch, truyền kháng sinh , tiêm ven, tiêm bắp. Cứ 10-15 phút các bác sỹ lại sang phòng hỏi thăm sức khỏe của 2 mẹ con. Mẹ và bố nằm 1 giường, bà ôm con 1 giường. Mỗi ngày mẹ chưa thể đi lại, bà đều bế con sang nằm cạnh mẹ, chỉ vài phút thôi nhưng mẹ thấy hạnh phúc quá. Cô gái nhỏ của mẹ, mẹ yêu con. Rồi mẹ tức sữa, sữa chảy ướt áo, con dậy đói đòi ti, bố con chưa kịp pha sữa,con khóc thật to, con đói. Mẹ nhìn con rồi mẹ khóc thật nhiều, là mẹ không tốt, sữa mẹ chảy ướt áo mà không thể cho con ăn. Nhưng sao mẹ có thể cho con ăn, khi người mẹ lúc nào cũng chỉ là thuốc từ sáng đến tối, toàn thuốc rất nặng nữa... Rồi mẹ tự an ủi, sữa mẹ nhiều sau này con ăn mãi mà, giờ chỉ là tạm thời để con ăn sữa ngoài thôi con nhé. Và con như biết mẹ đã vất vả, con ngoan lắm. Mỗi sáng mẹ ngắm con, một cô gái giống mẹ từng chút, từng chút một. Mẹ cảm thấy hạnh phúc vô bờ,...
Ngày thứ 7, mẹ đau hết người, có lẽ do nằm quá nhiều, đêm ngủ mẹ đau hết tất cả mọi chỗ, đặc biệt là lồng ngực, như sắp không thể thở đc nữa. Mẹ sợ hãi, vì mẹ mới thoát từ cõi chết trở về, nên con biết không mẹ sợ lắm, sợ vô cùng. Mẹ ôm bố khóc, đến khi mệt quá mẹ ngủ thiếp đi...
Rồi mẹ bắt đầu tập đi lại, những lần đầu tiên đứng dậy đều là bố ôm mẹ, dìu từng bước đi, mẹ đau đến thắt ruột gan vào. Mẹ vẫn phải ăn cháo nên chưa có sức,..người mẹ không một chỗ nào không tím do ven chọc, chích quá nhiều nên chỗ nào cũng vỡ ven, từ chân tay, đùi mẹ chỗ nào cũng tím bầm lại. Bác sỹ hàng ngày phải vô cùng khó khăn mới tìm được chỗ mới để truyền dịch và tiêm cho mẹ, chắc đến cả 100 chai dịch các loại, vì mẹ truyền suốt ngày suốt đêm. 2 bàn tay, 2 khủy tay, 2 bàn chân be bét nhưng vết tiêm chọc chích...
Rồi ngày ấy cũng đến, mẹ được bác sỹ thông báo có thể trở về nhà, mẹ vui mừng như vỡ òa vậy. Mẹ được dắt đi kiểm tra vết mổ và siêu âm lại 1 lần nữa. Mẹ hồi hộp và lo lắng, me chỉ sợ có gì trục trặc là lại không đc về nhà. Rồi mọi thứ cũng ổn, chúng ta đc về nhà con ạ.
...Từ ngày đấy đến nay cũng đã gần 4 tháng nhưng đến hnay mẹ mới dám nghĩ lại và viết những dòng này. Đời người vô thường lắm, nên mẹ chỉ mong tất cả đại gia đình được bình an, khỏe mạnh và hạnh phúc bên nhau. Chỉ vậy thôi con gái ạ.
Và, Mẹ yêu con, yêu vô cùng!
Nhận xét
Đăng nhận xét